Giới thiệu
HÀ NỘI, NHỮNG NGÀY KHÔNG MƯA
(MÙA HÈ CHIỀU THẰNG ĐỨNG)
Một kịch bản
của
Trần Anh Hùng
do
Christophe Rossicnon
sản xuất
Lazennec Fims
Phố Darat 75017 Paris- Pháp
Tel… (221) 5330400 Fax: (331) 53044100
1. Ngoại cảnh rồi nội cảnh. Sáng sớm. Nhà Liên và Hải

Giữa những cành cây gầy guộc, ta thấy căn hộ của Liên và Hải, hai cửa sổ và một cửa lớn mở ra một bancon nhỏ ở tầng 2 và cũng là tầng cuối.
Bên dưới, phố xá bắt đầu nhộn nhịp.
Các cửa hiệu bày biện quầy, những người bán bánh nhóm lò.
Giữa những tấm rèm cuốn cẩu thả, Hải, 26 tuổi vươn vai trên giường. Anh với tay tới dàn máy nghe nhạc, ấn nút đọc.
Hải nhảy ra khỏi giường như ra sân khấu khi vang lên những nốt đầu tiên của bài “Pale Blue Eyes” của ban nhạc Velvet Underground. Hải vừa khiêu vũ vừa đi về phía phòng Liên, em gái anh. Đó là một cô gái 23 tuổi.
Hải đánh thức Liên.
Liên (ngái ngủ)
- Để em ngủ thêm tí nữa…
Hải (dịu dàng):
- Đừng hòng. Hôm nay sẽ là một ngày dài đó.
Liên vươn vai rồi ra khỏi giường và nhún nhảy đi về góc buồng tắm, lấy một chiếc bàn chải đánh răng, vừa đánh răng vừa nhảy trong khi Hải nằm ngửa ra tập bụng.
Liên vừa nhảy vừa bước lên bụng Hải, Hải vẫn tiếp tục tập như thể đó chỉ là một chiếc long chim đậu trên bụng mình.
Cô làm mấy động tác thể dục trong khi Hải đu mình trên một chiếc xà đơn đối diện với bancon.
Liên:
- Anh có thấy chúng mình đẹp đôi không?
Hải:
- Đừng có nói tầm bậy!
Liên:
- Tại sao? Em thấy chúng mình rất hợp nhau mà?
Hải:
- Ai nấy đều biết mày là em gái anh.
Liên:
- Ai biết thì cứ việc biết. Nhưng với ai chưa biết, em thích họ tưởng chúng mình là vợ chồng.
Hải:
- Chẳng ai tưởng thế đâu.
Liên:
- Đó là vì anh không chú ý đấy thôi. Anh không thấy người ta nhìn chúng mình như thế nào.
Hải:
- Họ nhìn chúng mình như thế nào?
Liên:
- À, như một cặp tình nhân chứ còn như thế nào?
Hải:
- Không thể như thế được.
Liên:
- Tại sao
Hải:
- Bởi vì anh mà phải lòng một đứa xoàng xĩnh như mày thì không thể tin được.
Liên:
- Anh ác miệng lắm. Thôi em đi tắm đây.
Và đi khuất sau một cánh cửa. Hải nhún mạnh một cái cuối cùng rồi nhảy xuống đất.
Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Nhà Liên và Hải rồi ngoài phố.
Liên tết tóc xong. Hải chải đầu và bỏ các thứ lặt vặt vào túi.
Họ ra khỏi căn hộ, xuống cầu thang rồi ra phố. Một phố buôn bán nhộn nhịp.
Liên khoác tay Hải nhưng anh gỡ ra.
Họ qua đường theo một đường xuyên chéo dài và vào một tiệm ăn.
2. Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Hàng bánh cuốn trên vỉa hè.
Hải (ngồi vào bàn):
- Cho hai đĩa.
Liên ngồi xuống cạnh Hải.
Hải (khẽ):
- Em ngồi sang trước mặt anh đi.
Liên (van nài):
- Thôi nào anh… Để cho em ngồi cạnh anh. Như thế chúng mình cùng nhìn một hướng và sẽ thấy cũng cùng mọi thứ.
Hải:
- Mày nói như thế chúng mình là vợ chồng ấy.
Liên:
- Đúng là em thích mọi người tưởng chúng mình là vợ chồng.
Liên đang nói dở câu thì Hải đứng dậy, sang ngồi phía đối diện, quay lưng ra phố.
Liên (phụng phịu):
- Anh ác lắm, anh chẳng bao giờ muốn làm vừa lòng em.
Hải:
- Em nên nghĩ đến chuyện đi chợ mua gì với chị Sương, chị Khanh còn hơn.
Liên:
- Không phải phận sự của em làm bữa cỗ. Vả lại bao giờ cũng là những món cổ truyền ấy mà.
Hải:
- Thì đúng thế! Hãy nghĩ đến tất cả mọi thứ để không quên gì hết. Nếu không thì lại đến anh làm khổ sai quay lại chợ chỉ vì hai quả chanh. Anh phát ớn chuyện đó.
Liên:
- Không, sẽ là hành lá thì đúng hơn.
Hải:
- Cái gì?
Liên:
- Chả gì cả.
Hải:
- Có, em có nói gì đó. Anh nghe thấy chữ hành mà?
Liên:
- Em nói chuyện hành lá làm gì?
Đúng lúc đó Liên trông thấy một thanh niên cưỡi mô bi lét đi ngang qua, lộn lại và dừng trước tiệm ăn sáng.
Đó là Lộc, 22 tuổi.
Trông thấy anh ta, cô có vẻ không bằng lòng.
Hải thấy vậy và quay lại. Anh lập tức tiến về phía Lộc.
Hải (thân ái):
- Chào Lộc.
Lộc (mỉm cười):
- Chào anh Hải, anh đi ăn sáng?
Lộc cúi xuống nói với Liên.
Lộc:
- Chào chị Liên.
Cô nhìn đi chỗ khác, không trả lời.
Hải:
- Cậu dựng xe lên chân chống, lại ăn với bọn mình đi.
Lộc:
- - Không, không, cảm ơn anh em đang vội.
Vừa nói Lộc vừa thản nhiên dung chân đẩy chiếc mô- bi- let của mình. Hải bất giác bước theo và nói tiếp với Lộc.
Hải:
- Cậu đang vội à?
Liên đưa mắt theo dõi họ.
Bà bán hàng đặt trên bàn Liên hai đĩa bánh cuốn.
Liên (cao giọng):
- Lại ăn đi, anh. Bánh sắp nguội hết rồi.
Hải:
- Anh lại đây.
Lộc:
- Vậy em đi nhé?
Hải:
- Khoan đã, cậu đi đâu?
Lộc:
- Em ngại không muốn nói với anh.
Hải:
- Cứ nói đi.
Lộc:
- Em lại Phúc vay tiền.
Hải:
- Để làm gì?
Lộc:
- Em cần thay một bộ phận cơ khí trong chiếc xe vận tải của em.
Hải:
- Cậu cần bao nhiêu?
Lộc:
- 250.000
Hải:
- Nếu cậu muốn thì mình sẽ cho cậu vay.
Lộc:
- Không. Cảm ơn anh. Em ngượng. Đây không phải lần đầu anh cho em vay tiền rồi lại không chịu để em hoàn trả
Hải:
- Nhưng mình thấy thoải mái mà
Lộc:
- Không, cảm ơn anh. Phúc đã đồng ý cho em vay.
Hải:
- Mình còn lạ gì thằng Phúc. Nó sẽ bắt cậu trả lãi. Và nếu chả may cậu không trả được, cậu có thể bị lôi thôi to. Thực quả nó đâu phải là ông bụt.
Hải móc túi.
Liên trông thấy Hải cho Lộc tiền, tức lắm.
Hải (đưa tiền cho Lộc):
- Này.
Lộc:
- Cảm ơn anh, anh thật tốt với em.
Hải vỗ vai Lộc trong khi Lộc nổ xe máy đi khỏi.
Hải nhìn Lộc đi xa dần rồi trở về bàn.
Liên (sau một lát)
- Bao nhiêu?
Hải (nói lảng)
- Ồ, chả mấy tí.
Liên:
- 50 000? 100 000?
Hải:
- Không, làm gì đến thế. Một tuần nữa cậu ấy trả thôi.
Liên:
- Anh nói thế. Từ khi anh cho cậu ta vay tiền, em chưa bao giờ thấy cậu ta trả đồng nào. Anh cứ nói thẳng là anh cho cậu ta thì đúng hơn.
Hải:
- Lộc là một chàng trai dễ thương. Anh cho cậu ấy mượn chút tiền vì cậu ấy cần. Chiếc xe vận tải của cậu ấy hỏng, cậu ấy phải chữa, nếu không thì lấy tgì mà làm việc?
Liên:
- Em chả tin gã này. Em chắc chắn là hắn lấy cớ vận chuyển hàng để lợi dụng buôn lậu trong những chuyến đi Lào. Hắn là một thanh niên xấu xí vì hắn đàn đúm với một bọn du thủ du thực.
Hải:
- Nếu ai cũng lý luận như em thì còn ai giúp ai nữa.
Liên:
- Em thấy chả ra đâu vào đâu. Anh tưởng là giúp hắn nhưng hắn lại biến anh thành con lừa. Đó là sự thật.
Hải (tự ái):
- Đủ rồi. Im đi kẻo tao cáu bây giờ.
Liên (hạ giọng):
- Thế đấy, anh cứ thô bạo đi. Nên nhớ là em chưa bao giờ ngăn anh cho Lộc tiền và chưa bao giờ nói thẳng ý nghĩ của mình về hắn.
Hải không phản ứng gì.
Liên:
- Anh đóng vai người hùng nghĩa hiệp với kẻ khác, còn đối với em gái anh thì anh lại thô bạo.
Hải cứ ăn, làm bộ như không nghe thấy Liên nói.
Liên (sau một lát):
- Và bây giờ thì ngài cáu đấy.
Hải không hề phản ứng.
Liên:
- Nói xem, anh cáu phải không nào?
Hải không trả lời.
Liên (lần lượt kể):
- Thô bạo đặc sệt.
- Mặt dày mày dạn
- …
- Ngu si hạng nhất
- …
- Óc bã đậu
- …
- Khỉ phải mắm tôm.
Một nụ cười nở dần trên gương mặt Hải, cuối cùng đến mức không cưỡng nổi.
Hải (vờ dọa):
- Cuối cùng là giết người đấy.
3. Ngoại cảnh. Ban ngày. Chợ.
Liên, Khanh, Sương chọn lựa, mặc cả, mua, bỏ các thứ đầy làn.
