Tuesday, June 12, 2007

poem


Cô bé ấy có một lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong?

Em ngủ rồi, em có dậy nữa không?
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mong manh quá lời yêu chưa đủ ấm
Những đam mê ngày đó ngỡ xa rồi!

Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như rượu, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thu.

Ở bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy? ta buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh!

Narcissus


Dù sao vẫn là Narcissus! Thích thế đấy, làm gì được?

truth


man cannot live with so much truths... không biết ai nói câu này quên rồi... buồn cười thật, sự thật là duy nhất có một... làm sao có thể cùng một lúc có nhiều sự thật được?

staying up late



Mình đang tập một thói quen không mấy tốt cho sức khỏe lắm... nhưng lại tốt cho kiến thức của mình... đó là thức khuya để trao đổi với vịt về các vấn đề trong cuộc sống... (nhưng giá như mình biết vịt chỉ ngủ mỗi ngày 4 tiếng thì mình cũng sẽ ít kêu hơn!)