Tuesday, June 26, 2007
Monday, June 25, 2007
Sunday, June 24, 2007
Saturday, June 23, 2007
Friday, June 22, 2007
to live...
Thursday, June 21, 2007
vòng vòng
Tuesday, June 19, 2007
Monday, June 18, 2007
Wednesday, June 13, 2007
Vertical Ray of the Sun- script- 1
Lazennec
Giới thiệu
HÀ NỘI, NHỮNG NGÀY KHÔNG MƯA
(MÙA HÈ CHIỀU THẰNG ĐỨNG)
Một kịch bản
của
Trần Anh Hùng
do
Christophe Rossicnon
sản xuất
Lazennec Fims
Phố Darat 75017 Paris- Pháp
Tel… (221) 5330400 Fax: (331) 53044100
1. Ngoại cảnh rồi nội cảnh. Sáng sớm. Nhà Liên và Hải

Giữa những cành cây gầy guộc, ta thấy căn hộ của Liên và Hải, hai cửa sổ và một cửa lớn mở ra một bancon nhỏ ở tầng 2 và cũng là tầng cuối.
Bên dưới, phố xá bắt đầu nhộn nhịp.
Các cửa hiệu bày biện quầy, những người bán bánh nhóm lò.
Giữa những tấm rèm cuốn cẩu thả, Hải, 26 tuổi vươn vai trên giường. Anh với tay tới dàn máy nghe nhạc, ấn nút đọc.
Hải nhảy ra khỏi giường như ra sân khấu khi vang lên những nốt đầu tiên của bài “Pale Blue Eyes” của ban nhạc Velvet Underground. Hải vừa khiêu vũ vừa đi về phía phòng Liên, em gái anh. Đó là một cô gái 23 tuổi.
Hải đánh thức Liên.
Liên (ngái ngủ)
- Để em ngủ thêm tí nữa…
Hải (dịu dàng):
- Đừng hòng. Hôm nay sẽ là một ngày dài đó.
Liên vươn vai rồi ra khỏi giường và nhún nhảy đi về góc buồng tắm, lấy một chiếc bàn chải đánh răng, vừa đánh răng vừa nhảy trong khi Hải nằm ngửa ra tập bụng.
Liên vừa nhảy vừa bước lên bụng Hải, Hải vẫn tiếp tục tập như thể đó chỉ là một chiếc long chim đậu trên bụng mình.
Cô làm mấy động tác thể dục trong khi Hải đu mình trên một chiếc xà đơn đối diện với bancon.
Liên:
- Anh có thấy chúng mình đẹp đôi không?
Hải:
- Đừng có nói tầm bậy!
Liên:
- Tại sao? Em thấy chúng mình rất hợp nhau mà?
Hải:
- Ai nấy đều biết mày là em gái anh.
Liên:
- Ai biết thì cứ việc biết. Nhưng với ai chưa biết, em thích họ tưởng chúng mình là vợ chồng.
Hải:
- Chẳng ai tưởng thế đâu.
Liên:
- Đó là vì anh không chú ý đấy thôi. Anh không thấy người ta nhìn chúng mình như thế nào.
Hải:
- Họ nhìn chúng mình như thế nào?
Liên:
- À, như một cặp tình nhân chứ còn như thế nào?
Hải:
- Không thể như thế được.
Liên:
- Tại sao
Hải:
- Bởi vì anh mà phải lòng một đứa xoàng xĩnh như mày thì không thể tin được.
Liên:
- Anh ác miệng lắm. Thôi em đi tắm đây.
Và đi khuất sau một cánh cửa. Hải nhún mạnh một cái cuối cùng rồi nhảy xuống đất.
Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Nhà Liên và Hải rồi ngoài phố.
Liên tết tóc xong. Hải chải đầu và bỏ các thứ lặt vặt vào túi.
Họ ra khỏi căn hộ, xuống cầu thang rồi ra phố. Một phố buôn bán nhộn nhịp.
Liên khoác tay Hải nhưng anh gỡ ra.
Họ qua đường theo một đường xuyên chéo dài và vào một tiệm ăn.
2. Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Hàng bánh cuốn trên vỉa hè.
Hải (ngồi vào bàn):
- Cho hai đĩa.
Liên ngồi xuống cạnh Hải.
Hải (khẽ):
- Em ngồi sang trước mặt anh đi.
Liên (van nài):
- Thôi nào anh… Để cho em ngồi cạnh anh. Như thế chúng mình cùng nhìn một hướng và sẽ thấy cũng cùng mọi thứ.
Hải:
- Mày nói như thế chúng mình là vợ chồng ấy.
Liên:
- Đúng là em thích mọi người tưởng chúng mình là vợ chồng.
Liên đang nói dở câu thì Hải đứng dậy, sang ngồi phía đối diện, quay lưng ra phố.
Liên (phụng phịu):
- Anh ác lắm, anh chẳng bao giờ muốn làm vừa lòng em.
Hải:
- Em nên nghĩ đến chuyện đi chợ mua gì với chị Sương, chị Khanh còn hơn.
Liên:
- Không phải phận sự của em làm bữa cỗ. Vả lại bao giờ cũng là những món cổ truyền ấy mà.
Hải:
- Thì đúng thế! Hãy nghĩ đến tất cả mọi thứ để không quên gì hết. Nếu không thì lại đến anh làm khổ sai quay lại chợ chỉ vì hai quả chanh. Anh phát ớn chuyện đó.
Liên:
- Không, sẽ là hành lá thì đúng hơn.
Hải:
- Cái gì?
Liên:
- Chả gì cả.
Hải:
- Có, em có nói gì đó. Anh nghe thấy chữ hành mà?
Liên:
- Em nói chuyện hành lá làm gì?
Đúng lúc đó Liên trông thấy một thanh niên cưỡi mô bi lét đi ngang qua, lộn lại và dừng trước tiệm ăn sáng.
Đó là Lộc, 22 tuổi.
Trông thấy anh ta, cô có vẻ không bằng lòng.
Hải thấy vậy và quay lại. Anh lập tức tiến về phía Lộc.
Hải (thân ái):
- Chào Lộc.
Lộc (mỉm cười):
- Chào anh Hải, anh đi ăn sáng?
Lộc cúi xuống nói với Liên.
Lộc:
- Chào chị Liên.
Cô nhìn đi chỗ khác, không trả lời.
Hải:
- Cậu dựng xe lên chân chống, lại ăn với bọn mình đi.
Lộc:
- - Không, không, cảm ơn anh em đang vội.
Vừa nói Lộc vừa thản nhiên dung chân đẩy chiếc mô- bi- let của mình. Hải bất giác bước theo và nói tiếp với Lộc.
Hải:
- Cậu đang vội à?
Liên đưa mắt theo dõi họ.
Bà bán hàng đặt trên bàn Liên hai đĩa bánh cuốn.
Liên (cao giọng):
- Lại ăn đi, anh. Bánh sắp nguội hết rồi.
Hải:
- Anh lại đây.
Lộc:
- Vậy em đi nhé?
Hải:
- Khoan đã, cậu đi đâu?
Lộc:
- Em ngại không muốn nói với anh.
Hải:
- Cứ nói đi.
Lộc:
- Em lại Phúc vay tiền.
Hải:
- Để làm gì?
Lộc:
- Em cần thay một bộ phận cơ khí trong chiếc xe vận tải của em.
Hải:
- Cậu cần bao nhiêu?
Lộc:
- 250.000
Hải:
- Nếu cậu muốn thì mình sẽ cho cậu vay.
Lộc:
- Không. Cảm ơn anh. Em ngượng. Đây không phải lần đầu anh cho em vay tiền rồi lại không chịu để em hoàn trả
Hải:
- Nhưng mình thấy thoải mái mà
Lộc:
- Không, cảm ơn anh. Phúc đã đồng ý cho em vay.
Hải:
- Mình còn lạ gì thằng Phúc. Nó sẽ bắt cậu trả lãi. Và nếu chả may cậu không trả được, cậu có thể bị lôi thôi to. Thực quả nó đâu phải là ông bụt.
Hải móc túi.
Liên trông thấy Hải cho Lộc tiền, tức lắm.
Hải (đưa tiền cho Lộc):
- Này.
Lộc:
- Cảm ơn anh, anh thật tốt với em.
Hải vỗ vai Lộc trong khi Lộc nổ xe máy đi khỏi.
Hải nhìn Lộc đi xa dần rồi trở về bàn.
Liên (sau một lát)
- Bao nhiêu?
Hải (nói lảng)
- Ồ, chả mấy tí.
Liên:
- 50 000? 100 000?
Hải:
- Không, làm gì đến thế. Một tuần nữa cậu ấy trả thôi.
Liên:
- Anh nói thế. Từ khi anh cho cậu ta vay tiền, em chưa bao giờ thấy cậu ta trả đồng nào. Anh cứ nói thẳng là anh cho cậu ta thì đúng hơn.
Hải:
- Lộc là một chàng trai dễ thương. Anh cho cậu ấy mượn chút tiền vì cậu ấy cần. Chiếc xe vận tải của cậu ấy hỏng, cậu ấy phải chữa, nếu không thì lấy tgì mà làm việc?
Liên:
- Em chả tin gã này. Em chắc chắn là hắn lấy cớ vận chuyển hàng để lợi dụng buôn lậu trong những chuyến đi Lào. Hắn là một thanh niên xấu xí vì hắn đàn đúm với một bọn du thủ du thực.
Hải:
- Nếu ai cũng lý luận như em thì còn ai giúp ai nữa.
Liên:
- Em thấy chả ra đâu vào đâu. Anh tưởng là giúp hắn nhưng hắn lại biến anh thành con lừa. Đó là sự thật.
Hải (tự ái):
- Đủ rồi. Im đi kẻo tao cáu bây giờ.
Liên (hạ giọng):
- Thế đấy, anh cứ thô bạo đi. Nên nhớ là em chưa bao giờ ngăn anh cho Lộc tiền và chưa bao giờ nói thẳng ý nghĩ của mình về hắn.
Hải không phản ứng gì.
Liên:
- Anh đóng vai người hùng nghĩa hiệp với kẻ khác, còn đối với em gái anh thì anh lại thô bạo.
Hải cứ ăn, làm bộ như không nghe thấy Liên nói.
Liên (sau một lát):
- Và bây giờ thì ngài cáu đấy.
Hải không hề phản ứng.
Liên:
- Nói xem, anh cáu phải không nào?
Hải không trả lời.
Liên (lần lượt kể):
- Thô bạo đặc sệt.
- Mặt dày mày dạn
- …
- Ngu si hạng nhất
- …
- Óc bã đậu
- …
- Khỉ phải mắm tôm.
Một nụ cười nở dần trên gương mặt Hải, cuối cùng đến mức không cưỡng nổi.
Hải (vờ dọa):
- Cuối cùng là giết người đấy.
3. Ngoại cảnh. Ban ngày. Chợ.
Liên, Khanh, Sương chọn lựa, mặc cả, mua, bỏ các thứ đầy làn.
Giới thiệu
HÀ NỘI, NHỮNG NGÀY KHÔNG MƯA
(MÙA HÈ CHIỀU THẰNG ĐỨNG)
Một kịch bản
của
Trần Anh Hùng
do
Christophe Rossicnon
sản xuất
Lazennec Fims
Phố Darat 75017 Paris- Pháp
Tel… (221) 5330400 Fax: (331) 53044100
1. Ngoại cảnh rồi nội cảnh. Sáng sớm. Nhà Liên và Hải

Giữa những cành cây gầy guộc, ta thấy căn hộ của Liên và Hải, hai cửa sổ và một cửa lớn mở ra một bancon nhỏ ở tầng 2 và cũng là tầng cuối.
Bên dưới, phố xá bắt đầu nhộn nhịp.
Các cửa hiệu bày biện quầy, những người bán bánh nhóm lò.
Giữa những tấm rèm cuốn cẩu thả, Hải, 26 tuổi vươn vai trên giường. Anh với tay tới dàn máy nghe nhạc, ấn nút đọc.
Hải nhảy ra khỏi giường như ra sân khấu khi vang lên những nốt đầu tiên của bài “Pale Blue Eyes” của ban nhạc Velvet Underground. Hải vừa khiêu vũ vừa đi về phía phòng Liên, em gái anh. Đó là một cô gái 23 tuổi.
Hải đánh thức Liên.
Liên (ngái ngủ)
- Để em ngủ thêm tí nữa…
Hải (dịu dàng):
- Đừng hòng. Hôm nay sẽ là một ngày dài đó.
Liên vươn vai rồi ra khỏi giường và nhún nhảy đi về góc buồng tắm, lấy một chiếc bàn chải đánh răng, vừa đánh răng vừa nhảy trong khi Hải nằm ngửa ra tập bụng.
Liên vừa nhảy vừa bước lên bụng Hải, Hải vẫn tiếp tục tập như thể đó chỉ là một chiếc long chim đậu trên bụng mình.
Cô làm mấy động tác thể dục trong khi Hải đu mình trên một chiếc xà đơn đối diện với bancon.
Liên:
- Anh có thấy chúng mình đẹp đôi không?
Hải:
- Đừng có nói tầm bậy!
Liên:
- Tại sao? Em thấy chúng mình rất hợp nhau mà?
Hải:
- Ai nấy đều biết mày là em gái anh.
Liên:
- Ai biết thì cứ việc biết. Nhưng với ai chưa biết, em thích họ tưởng chúng mình là vợ chồng.
Hải:
- Chẳng ai tưởng thế đâu.
Liên:
- Đó là vì anh không chú ý đấy thôi. Anh không thấy người ta nhìn chúng mình như thế nào.
Hải:
- Họ nhìn chúng mình như thế nào?
Liên:
- À, như một cặp tình nhân chứ còn như thế nào?
Hải:
- Không thể như thế được.
Liên:
- Tại sao
Hải:
- Bởi vì anh mà phải lòng một đứa xoàng xĩnh như mày thì không thể tin được.
Liên:
- Anh ác miệng lắm. Thôi em đi tắm đây.
Và đi khuất sau một cánh cửa. Hải nhún mạnh một cái cuối cùng rồi nhảy xuống đất.
Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Nhà Liên và Hải rồi ngoài phố.
Liên tết tóc xong. Hải chải đầu và bỏ các thứ lặt vặt vào túi.
Họ ra khỏi căn hộ, xuống cầu thang rồi ra phố. Một phố buôn bán nhộn nhịp.
Liên khoác tay Hải nhưng anh gỡ ra.
Họ qua đường theo một đường xuyên chéo dài và vào một tiệm ăn.
2. Nội cảnh rồi ngoại cảnh. Ban ngày. Hàng bánh cuốn trên vỉa hè.
Hải (ngồi vào bàn):
- Cho hai đĩa.
Liên ngồi xuống cạnh Hải.
Hải (khẽ):
- Em ngồi sang trước mặt anh đi.
Liên (van nài):
- Thôi nào anh… Để cho em ngồi cạnh anh. Như thế chúng mình cùng nhìn một hướng và sẽ thấy cũng cùng mọi thứ.
Hải:
- Mày nói như thế chúng mình là vợ chồng ấy.
Liên:
- Đúng là em thích mọi người tưởng chúng mình là vợ chồng.
Liên đang nói dở câu thì Hải đứng dậy, sang ngồi phía đối diện, quay lưng ra phố.
Liên (phụng phịu):
- Anh ác lắm, anh chẳng bao giờ muốn làm vừa lòng em.
Hải:
- Em nên nghĩ đến chuyện đi chợ mua gì với chị Sương, chị Khanh còn hơn.
Liên:
- Không phải phận sự của em làm bữa cỗ. Vả lại bao giờ cũng là những món cổ truyền ấy mà.
Hải:
- Thì đúng thế! Hãy nghĩ đến tất cả mọi thứ để không quên gì hết. Nếu không thì lại đến anh làm khổ sai quay lại chợ chỉ vì hai quả chanh. Anh phát ớn chuyện đó.
Liên:
- Không, sẽ là hành lá thì đúng hơn.
Hải:
- Cái gì?
Liên:
- Chả gì cả.
Hải:
- Có, em có nói gì đó. Anh nghe thấy chữ hành mà?
Liên:
- Em nói chuyện hành lá làm gì?
Đúng lúc đó Liên trông thấy một thanh niên cưỡi mô bi lét đi ngang qua, lộn lại và dừng trước tiệm ăn sáng.
Đó là Lộc, 22 tuổi.
Trông thấy anh ta, cô có vẻ không bằng lòng.
Hải thấy vậy và quay lại. Anh lập tức tiến về phía Lộc.
Hải (thân ái):
- Chào Lộc.
Lộc (mỉm cười):
- Chào anh Hải, anh đi ăn sáng?
Lộc cúi xuống nói với Liên.
Lộc:
- Chào chị Liên.
Cô nhìn đi chỗ khác, không trả lời.
Hải:
- Cậu dựng xe lên chân chống, lại ăn với bọn mình đi.
Lộc:
- - Không, không, cảm ơn anh em đang vội.
Vừa nói Lộc vừa thản nhiên dung chân đẩy chiếc mô- bi- let của mình. Hải bất giác bước theo và nói tiếp với Lộc.
Hải:
- Cậu đang vội à?
Liên đưa mắt theo dõi họ.
Bà bán hàng đặt trên bàn Liên hai đĩa bánh cuốn.
Liên (cao giọng):
- Lại ăn đi, anh. Bánh sắp nguội hết rồi.
Hải:
- Anh lại đây.
Lộc:
- Vậy em đi nhé?
Hải:
- Khoan đã, cậu đi đâu?
Lộc:
- Em ngại không muốn nói với anh.
Hải:
- Cứ nói đi.
Lộc:
- Em lại Phúc vay tiền.
Hải:
- Để làm gì?
Lộc:
- Em cần thay một bộ phận cơ khí trong chiếc xe vận tải của em.
Hải:
- Cậu cần bao nhiêu?
Lộc:
- 250.000
Hải:
- Nếu cậu muốn thì mình sẽ cho cậu vay.
Lộc:
- Không. Cảm ơn anh. Em ngượng. Đây không phải lần đầu anh cho em vay tiền rồi lại không chịu để em hoàn trả
Hải:
- Nhưng mình thấy thoải mái mà
Lộc:
- Không, cảm ơn anh. Phúc đã đồng ý cho em vay.
Hải:
- Mình còn lạ gì thằng Phúc. Nó sẽ bắt cậu trả lãi. Và nếu chả may cậu không trả được, cậu có thể bị lôi thôi to. Thực quả nó đâu phải là ông bụt.
Hải móc túi.
Liên trông thấy Hải cho Lộc tiền, tức lắm.
Hải (đưa tiền cho Lộc):
- Này.
Lộc:
- Cảm ơn anh, anh thật tốt với em.
Hải vỗ vai Lộc trong khi Lộc nổ xe máy đi khỏi.
Hải nhìn Lộc đi xa dần rồi trở về bàn.
Liên (sau một lát)
- Bao nhiêu?
Hải (nói lảng)
- Ồ, chả mấy tí.
Liên:
- 50 000? 100 000?
Hải:
- Không, làm gì đến thế. Một tuần nữa cậu ấy trả thôi.
Liên:
- Anh nói thế. Từ khi anh cho cậu ta vay tiền, em chưa bao giờ thấy cậu ta trả đồng nào. Anh cứ nói thẳng là anh cho cậu ta thì đúng hơn.
Hải:
- Lộc là một chàng trai dễ thương. Anh cho cậu ấy mượn chút tiền vì cậu ấy cần. Chiếc xe vận tải của cậu ấy hỏng, cậu ấy phải chữa, nếu không thì lấy tgì mà làm việc?
Liên:
- Em chả tin gã này. Em chắc chắn là hắn lấy cớ vận chuyển hàng để lợi dụng buôn lậu trong những chuyến đi Lào. Hắn là một thanh niên xấu xí vì hắn đàn đúm với một bọn du thủ du thực.
Hải:
- Nếu ai cũng lý luận như em thì còn ai giúp ai nữa.
Liên:
- Em thấy chả ra đâu vào đâu. Anh tưởng là giúp hắn nhưng hắn lại biến anh thành con lừa. Đó là sự thật.
Hải (tự ái):
- Đủ rồi. Im đi kẻo tao cáu bây giờ.
Liên (hạ giọng):
- Thế đấy, anh cứ thô bạo đi. Nên nhớ là em chưa bao giờ ngăn anh cho Lộc tiền và chưa bao giờ nói thẳng ý nghĩ của mình về hắn.
Hải không phản ứng gì.
Liên:
- Anh đóng vai người hùng nghĩa hiệp với kẻ khác, còn đối với em gái anh thì anh lại thô bạo.
Hải cứ ăn, làm bộ như không nghe thấy Liên nói.
Liên (sau một lát):
- Và bây giờ thì ngài cáu đấy.
Hải không hề phản ứng.
Liên:
- Nói xem, anh cáu phải không nào?
Hải không trả lời.
Liên (lần lượt kể):
- Thô bạo đặc sệt.
- Mặt dày mày dạn
- …
- Ngu si hạng nhất
- …
- Óc bã đậu
- …
- Khỉ phải mắm tôm.
Một nụ cười nở dần trên gương mặt Hải, cuối cùng đến mức không cưỡng nổi.
Hải (vờ dọa):
- Cuối cùng là giết người đấy.
3. Ngoại cảnh. Ban ngày. Chợ.
Liên, Khanh, Sương chọn lựa, mặc cả, mua, bỏ các thứ đầy làn.
Tuesday, June 12, 2007
poem
Cô bé ấy có một lần nói khẽ
Anh tin không, em sẽ ngủ một tuần
Anh đừng đến và đừng buồn anh nhé
Em ngủ rồi, còn ai nữa mà mong?
Em ngủ rồi, em có dậy nữa không?
Mùa thu tiễn anh qua miền phố vắng
Mong manh quá lời yêu chưa đủ ấm
Những đam mê ngày đó ngỡ xa rồi!
Nỗi buồn chiều ta uống với ta thôi
Em như rượu, em làm ta cháy mất
Giấc ngủ ấy ai tin là có thật
Em một mình đốt hết cả mùa thu.
Ở bên kia thành phố có sương mù
Ai hát đấy? ta buồn như cỏ dại
Dậy thôi em, mùa thu không trở lại
Giấc mơ nào trên cỏ hãy còn xanh!
truth
staying up late
Monday, June 11, 2007
my way- frank sinatra
Khi tuyệt vọng nhất, vịt hay nhớ đến bài này. Thích nghe khi đi làm về buổi tối, một mình, không mở đèn, nằm im trên giường. và frank sinatra. hạnh phúc đôi khi chỉ vậy thôi, biết không?
Saturday, June 9, 2007
Friday, June 8, 2007
Thursday, June 7, 2007
period
Wednesday, June 6, 2007
Tuesday, June 5, 2007
Lovers

There was a field in my old town
Where we always played hand in hand
The wind was gently touching the grass
We were so young so fearless
Then I dreamt over and over of
you holding me tight under the stars
I made a promise to my dear Lord
I will love you forever
Time has passed
So much has changed
But the field remains in my heart
Oh where are you?
Ineed to tell you I still love you
So I reach out for you
You fly around me like a butterfly
Your voice still echoes in my heart
You are my true love
There was a field in my old town
Where in Spring all flowers blossomed wide
We were chasing butterflies
Hand in hand 'till close of day
Your voice still echoes in my heart
super star
exhausted
Tolstoi
stranger
Monday, June 4, 2007
Friday, June 1, 2007
hide waves
crazy
show-off
dreamer

Mình có phải là người mơ mộng không nhỉ? Nhất định không! Mình là người thực tế thế nên khi mình thích làm phim nghệ thuật như anh TAH, như gã đeo kính mát Wong Ka Wai thì mình lại đi chiều nhà sản xuất để làm phim võ thuật vì phim đó mới ăn khách. Vậy rõ ràng mình không phải là người mơ mộng rồi! Nếu mình có nói với vịt là mình mơ mộng thì đó là mình nói phét đấy. Hihi
without accident

Nếu chiếc xe này đâm vào mạnh hơn chút xíu nữa là mình đi nhà thương rồi. Đạo diễn "The rebel" bị thương khi đang làm nhiệm vụ trên hiện trường. Thật anh hùng! và chi tiết ấy sẽ đắt giá hơn rất nhiều so với việc mình bị ngất ở Lạng Sơn đến vài lần mà mình đã kể cho vịt nghe! Tiếc quá, giận Johnny, giá như nó đâm mạnh hơn! :D
that's cool!
smile

Thỉnh thoảng mình cũng phản động đấy. Như cái hình này mình thích đã tố cáo suy nghĩ của mình đấy nhé! Dẫu sao thì đó là cuộc sống. Mỗi người thấy happy với vị trí và môi trường của mình là được. Ai dám chắc dưới những chiếc nón VN kia là những người không có nhân quyền và tự do như 1 chiếc cờ Mỹ vô tình mà chẳng vô tình này?
alone
self control

Ai nói là mình hiền. Quên khẩn trương nhé. Mình thừa sức biết cách làm cho mọi người sợ bằng ngôn ngữ và nắm đấm. Nhưng mình biết kiềm chế. Xét cho cùng thì kiềm chế tạo ra văn hóa. Nên có kiềm chế chút không sao. Nhưng cái này bí mật nhé, ai nói mình hiền mình cũng sẽ comment dịu dàng và giả dối y như vậy. Xong mình đọc lại mình thấy ghê!
full of complication and contradiction

Mình đang nghĩ gì nhỉ? Chẳng lẽ lại nói là...? Nhưng cái cảm giác mà bức ảnh này tạo ra cho vịt là mình đang... rất diễn! Có thể là mình đang cười thầm vì phải ngồi để chụp hình thế này, mình cũng không tự tin lắm. Hay là mình tự tin mà mình không biết? Nói tóm lại là mình "full of complication and contradiction"!
arificial flower

Vịt nói Johnny là bình hoa nhựa. Mình đã choáng nên tự an ủi bằng cái link này: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=202782&ChannelID=57
Với đoạn viết này:Cũng những gương mặt Dustin Trí Nguyễn, Johnny Trí Nguyễn, nhưng dưới bàn tay của đạo diễn Charlie Trực Nguyễn trong phim Dòng máu anh hùng, nhân vật của họ là những "gian hùng", "anh hùng"; còn vào tay đạo diễn Othello Khánh trong phim Sài Gòn nhật thực thì vai của họ đích thị là những anh... hề!.
Nhưng thực ra hoa nhựa có triết lý rất bình thản nhé: Ta là hoa nhựa thì phải giống hoa nhựa chứ đòi hỏi gì? Hehe
Mark Twain
Mình cứ nghĩ hoài về câu nói của Mark Twain "a writer ought to comfort the afflicted, and afflict the comfortable" mà Vịt nói là sự thủ dâm quá tay. Có phải thế không nhỉ? ông ấy chỉ nói về văn chương mà có thể hiểu sâu xa đến vậy sao? Nhưng mình thích ý tưởng này, và lại, nếu mà "thủ dâm quá tay" thì chỉ "sướng cực" thôi. Hehe
Wong Ka Wai
Subscribe to:
Posts (Atom)


















.jpg)








